Trang trước Trang sau
Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên > Chương 305: Mai phục hai cây đinh.
LIKE ủng hộ Hixx
   
 

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên

Nhấn vào đây để đọc bản Convert truyện Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên

Chương 305: Mai phục hai cây đinh.

 
 

 

Trận chiến này, thắng bại rõ ràng!

 

 

Không thể sáng tỏ hơn được nữa, một bên đã chết hết, sao có thể không phục? Đúng như lời Úy công tử nói: Ngay cả một tên để đi ra cũng không còn.

 

 

"Chúng ta thắng!" Mạc Thiên Cơ nhìn Chấp Pháp Giả tóc trắng đứng trên mặt đất.

 

 

"Không sai!" Nét mặt Chấp Pháp Giả có chút phức tạp.

 

 

Làm Chấp Pháp Giả, bình sinh tác chiến không biết bao nhiêu lần, hơn nữa đều là ở Thượng Tam Thiên. Có thể nói mỗi một tràng đều ác liệt hơn so với trận chiến lúc này, người tham gia chiến đấu tu vi cũng cao hơn nhiều lắm.

 

 

Nhưng, lần này tới làm trọng tài của cuộc chiến Trung Tam Thiên, hắn cũng tràn đầy một loại tư vị nói không ra lời.

 

 

"Chiến đấu kết thúc, chúng ta thắng."

 

 

Mạc Thiên Cơ mỉm cười nói: "Bất quá, Mạc mỗ muốn hỏi Chấp Pháp Giả một câu. Trong trận doanh đối phương, đột nhiên xuất hiện Quân Cấp, Hoàng cấp cùng Thánh Cấp cao thủ... Các vị có nghi vấn gì không? Đến tột cùng là vì nguyên nhân gì mà một số cao thủ vốn không nên xuất hiện ở Trung Tam Thiên, lại mạc danh kỳ diệu xuất hiện..."

 

 

Hắn ha hả cười cười: "Dĩ nhiên, người đã chết, nhiều lời vô ích. Nhưng nếu cứ như thế thì cường giả Cửu Trọng Thiên đều tùy ý tham dự Hạ Tam Thiên và Trung Tam Thiên, hai nơi này cuối cùng cũng sẽ hỏng mất!"

 

 

"Ta rất hoài nghi ý nghĩa tồn tại của Chấp Pháp Giả đến tột cùng là cái gì!"

 

 

Mạc Thiên Cơ ngạo nghễ đứng thẳng, thản nhiên nói: "Chấp Pháp Giả đại nhân... Ha hả a..."

 

 

Chấp Pháp Giả râu bạc trắng trên mặt đỏ bừng một trận.

 

 

Hung hăng nhìn Thạch Thành Ngọc một cái.

 

 

Nếu không phải Thạch gia các ngươi, chúng ta sao có thể bị người đoạt trắng nhưng cái gì cũng nói không nên lời? Chuyện này, sau khi trở về cùng gia tộc các ngươi tính sổ!

 

 

Thạch Thành Ngọc mặt đỏ lên, trong mắt lóe lửa giận, nói: "Nói hưu nói vượn! Mới vừa rồi những người đó, đúng là người Thạch gia chúng ta, nhưng đều là ân oán mới bất đắc dĩ xuất thủ, hơn nữa người đã đều chết hết. Ngươi nói xấu bôi đen một người chết như thế, có cái gì quang minh chánh đại?"

 

 

"Ta cũng không nói ta quang minh chánh đại!"

 

 

Mạc Thiên Cơ thản nhiên nói: "Bất quá. Bất kể là ân oán của người chết cũng tốt, ân oán quốc gia cũng được, Cửu Trọng Thiên pháp tắc chính là Cửu Trọng Thiên pháp tắc! Cửu Trọng Thiên pháp tắc cũng không nói người chết có thể can dự ân oán!"

 

 

"Bất quá Cửu Trọng Thiên pháp tắc cũng không nói, người chết không thể can dự ân oán!" Thạch Thành Ngọc cười lạnh một tiếng.

 

 

Mạc Thiên Cơ vẫn là thản nhiên nói: "Về Cửu Trọng Thiên pháp tắc, Thạch công tử ngươi nên cùng Chấp Pháp Giả đại nhân thảo luận, mà không phải cùng Mạc Thiên Cơ ta thảo luận. Thật xin lỗi. Ta đối với Cửu Trọng Thiên pháp tắc cũng chưa quen thuộc."

 

 

Thạch Thành Ngọc sửng sốt, mới phát hiện ánh mắt ba vị Chấp Pháp Giả nhìn mình, có cái gì rất không đúng! Nhất thời sắc mặt tái đi, thân thể run rẩy.

 

 

Trong lúc bất chợt hối hận không kịp, hắn đã lọt vào bẫy Mạc Thiên Cơ.

 

 

Mạc Thiên Cơ chính là muốn dẫn ra một câu nói kia của hắn: Cửu Trọng Thiên pháp tắc cũng không nói người chết không thể can dự ân oán!

 

 

Những lời này hắn chỉ cần nói ra. Thì đã xác định là bùn vàng dính đũng quần!

 

 

Cửu Trọng Thiên pháp tắc. Lúc nào đến phiên Thạch gia các ngươi giải thích? Chấp Pháp Giả tồn tại có ý nghĩa gì?

 

 

Ngươi thân là Thạch gia công tử, ở đây nói ra trước công chúng, chẳng phải là nói rõ ràng cho mọi người: Thạch gia lần này xác thực là lợi dụng kẽ hở của Chấp Pháp Giả?

 

 

Nếu Thạch Thành Ngọc không nói những lời này, như vậy thời điểm Chấp Pháp Giả trở về hỏi thăm, Thạch gia có thể chối bỏ: Chúng ta không biết a, cái gì?! Thậm chí còn tuyên bố lập tức điều tra...

 

 

Kết quả là tra tới tra lui xử lý mấy người không lớn không nhỏ, chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ.

 

 

Nhưng bắt đầu từ những lời này của Thạch Thành Ngọc. Thạch gia sẽ không thoát khỏi liên quan!

 

 

Thạch Thành Ngọc sao có thể không hoảng hốt?

 

 

Ba vị Chấp Pháp Giả cái gì cũng không nói, chẳng qua là thật sâu, thật sâu nhìn hắn một cái.

 

 

Liền quay đầu đi.

 

 

Thạch Thành Ngọc lo sợ không yên nhìn chung quanh, chỉ thấy nhóm người Lệ Bạt Thiên, Dạ Thí, Vũ Diệp, Mộng Sắc đều phóng ánh mắt có chút hả hê tới đây.

 

 

Nhất thời sắc mặt như tro tàn.

 

 

Bát đại gia tộc cùng Chấp Pháp Giả ánh mắt đều tập trung vào vài người.

 

 

Ánh mắt nóng bỏng!

 

 

Cố Độc Hành. Đổng Vô Thương, Mạc Thiên Cơ, ba người này, chính ba người trẻ tuổi là chói mắt nhất!

 

 

Một vị Kiếm Đế, một vị Đao Hoàng. Một vị Thần Bàn Quỷ Toán!

 

 

Về phần Úy Công Tử, bọn họ đều biết nhân vật như thế đã không thể nào chiêu dụ. Những người khác thì họ cũng không coi vào đâu.

 

 

Sở Dương biểu hiện cũng rất chói mắt, nhưng so với ba người này, cũng là ảm đạm thất sắc.

 

 

Đây chính là cục diện Mạc Thiên Cơ cố ý xây dựng bên trong trận chiến này.

 

 

Ba người xông ra, đem hào quang trên đầu Sở Dương đè xuống, làm cho người ta có thể chú ý tới hắn nhưng lại không đặc biệt chú ý. Như vậy, sẽ giảm bớt sự uy hiếp có thể sinh ra từ những người khác đối với Sở Dương.

 

 

Dù sao Trung Tam Thiên lớn như vậy, xuất hiện vài cái thiên tài, vẫn có thể để cho người ta tiếp thu.

 

 

Một ngày một đêm, mọi người không có nói cái gì, không có làm cái gì.

 

 

Hết thảy đều tập trung khôi phục thực lực.

 

 

Bao gồm cả Cửu Đại Gia Tộc và Chấp Pháp Giả cửa, vừa rồi chống đỡ uy áp Chí Tôn cũng không hề nhẹ nhàng. Nhất định phải vận công mới có thể từ từ khôi phục, hơn nữa trong một ngày một đêm, tuyệt đối sẽ không khôi phục hoàn toàn.

 

 

Hơn nữa, người ta vừa mới trải qua đại chiến, bây giờ tâm tình bị đè nén, cũng không thể nói chuyện trọng yếu gì...

 

 

...

 

 

Đêm đó, Mạc Thiên Cơ chân đạp Thất Tinh Huyễn, đỉnh đầu Nhật Nguyệt Đăng, cầm Âm Dương Kiếm trong tay, cơ hồ là liều mạng bắt đầu Thiên Cơ Vận Toán!

 

 

Đây là chuyện từ trước khi quyết chiến, đã từng bước từng bước tính toán.

 

 

Trước mắt, mặc dù chuyện thay đổi không nhỏ, nhưng trên căn bản, vẫn đang dựa theo suy tính của hắn, phát triển đâu vào đấy.

 

 

Vào một khắc ánh trăng Trung Thiên nhô lên cao chiếu rọi, Mạc Thiên Cơ mạnh mẽ phun ra một ngụm tiên huyết, ngã xuống đất.

 

 

Sở Dương vội vàng đưa tay đỡ lấy, cho hắn ăn một viên Cửu Trọng Đan, Mạc Thiên Cơ mới từ từ tỉnh lại, nét mặt cực kỳ suy yếu.

 

 

"Ngươi tiên đoán Thiên Cơ như vậy, cơ bản là dùng tánh mạng của mình đi đùa giỡn!" Sở Dương có chút tức giận nói: "Sao có thể tiếp tục như thế?”

 

 

Mạc Thiên Cơ cười hắc hắc: "Tiên đoán Thiên Cơ, vốn cần sinh cơ để bồi thường, không trả giá thì sao có thể nhận lại được?”

 

 

Trong mắt của hắn có chút vui sướng, nói: "Nhưng đó cũng là giá trị tồn tại lớn nhất của ta, cũng là niềm vui thú lớn nhất của ta! Mỗi khi ta có thể biết được chuyện tình người khác không biết, cái loại cảm giác thành tự này còn hơn tất cả!"

 

 

Sở Dương thở dài thật sâu, không biết nói gì cho phải.

 

 

"Đổng Vô Thương cùng Nhuế Bất Thông ở bên ngoài sao?" Mạc Thiên Cơ hỏi: "Mời hai người bọn họ vào đi. Ta muốn nói vài lời với bọn họ."

 

 

...

 

 

"Vô Thương, ngươi thích Mặc Lệ Nhi sao?" Chẳng ai ngờ rằng, sau khi Đổng Vô Thương đi vào, Mạc Thiên Cơ hỏi, dĩ nhiên là một câu như vậy.

 

 

Đổng Vô Thương có chút ngạc nhiên, cũng mị hoặc, gãi gãi đầu, nói: "Cái này... ta thật không biết, ta chỉ biết là, ta không ghét ở chung một chỗ cùng nàng."

 

 

Đổng Vô Thương thân hình hùng tráng, làm ra loại động tác vò đầu này, lộ ra vẻ đáng yêu phá lệ, Sở Dương một bên cũng nhịn không được cười.

 

 

Sở Dương nhãn châu chuyển động, nói: "Vô Thương, thời điểm ngươi nhìn thấy Mặc Lệ Nhi hộc máu té xỉu, trong lòng ngươi có đau hay không?"

 

 

"Đau!" Đổng Vô Thương lần này cũng là rất dứt khoát: "Đột nhiên đau xót. Sau đó chính là cảm giác một lòng nhéo lên... Bất quá cái này dường như không có quan hệ gì với thích hay không thích..."

 

 

Nghe những lời này, cơ trí thâm trầm như Mạc Thiên Cơ cũng lật lên xem thường.

 

 

"Được rồi, phụ thân Mặc Lệ Nhi đã trọng thương tàn tật. Gia tộc Hắc Ma xong đánh một trận căn bản đã tiêu vong. Mà giả sử Hắc Ma gia tộc ở bên phe chúng ta, thì cũng sẽ không cho phép sát thủ gia tộc như vậy thịnh vượng lần nữa!"

 

 

"Cho nên. Mặc Lệ Nhi bây giờ ở đó dường như đã có chút không thích hợp."

 

 

Mạc Thiên Cơ chậm rãi nói: "Nếu Mặc Lệ Nhi đi theo ngươi... Thứ nhất là tiêu trừ phiền muộn trong lòng, thứ hai là để hoàn thành nguyện vọng Hắc Ma, thứ ba... Ngươi còn có thể vì các huynh đệ làm một ít chuyện... Ngươi có nguyện ý hay không?"

 

 

Đổng Vô Thương chỉ nghe đến một câu cuối cùng: Ngươi còn có thể vì các huynh đệ làm một ít chuyện... Liền sảng khoái đáp ứng: "Vậy thì có cái gì không muốn?"

 

 

"Kia, rất tốt! Ngươi chuẩn bị một chút. Chuẩn bị cùng Mặc Lệ Nhi song túc song tê."

 

Mạc Thiên Cơ quỷ dị cười cười, nói: "Ngươi yên tâm, Hắc Ma có chúng ta chiếu cố! Có Mạc Thiên Cơ ta, Hắc Ma sẽ không xảy ra chuyện! Chỉ sợ nếu thật sự muốn chết, thì Mạc Thiên Cơ ta cũng chết trước hắn!"

 

 

Mạc Thiên Cơ có thể nói đến loại tình trạng này, sự nghiêm túc đã không thể nghi ngờ.

 

 

"Ta tin tưởng ngươi!" Đổng Vô Thương không chút nghĩ ngợi.

 

 

"Ân, kế tiếp ngươi... như thế như thế... Sau ngươi... như thế như thế... Sau đó ngươi... như thế..." Mạc Thiên Cơ giảm thanh âm thấp xuống.

 

 

"A? !" Đổng Vô Thương quát to một tiếng! Con ngươi cơ hồ lồi ra ngoài.

 

 

"Hét cái gì? Ta sẽ phái người giúp ngươi!" Mạc Thiên Cơ tức giận nhìn hắn.

 

 

...

 

 

"Bất Thông, ngươi có lên đi Thượng Tam Thiên đi dạo một chút?" Mạc Thiên Cơ mỉm cười, hòa ái dễ gần hỏi Nhuế Bất Thông.

 

 

"Ai không muốn đi là vương bát đản!" Nhuế Bất Thông dứt khoát.

 

 

"Vậy thì tốt quá, bây giờ có một cái cơ hội..."

 

 

...

 

 

Đêm khuya yên lặng, Sở Dương cùng Mạc Thiên Cơ chậm rãi bước ở Vong Mệnh Hồ.

 

 

"Trung Tam Thiên trải qua lần đại loạn này, Thượng Tam Thiên, chỉ sợ cũng phải đại loạn một lần."

 

 

Mạc Thiên Cơ nói: "Trải qua loạn cục lần này, sau này lối đi Thượng Tam Thiên cùng Trung Tam Thiên, sợ rằng sẽ bị Chấp Pháp Giả phong tỏa một phần! Mà một bộ phận khác, cũng đem trọng binh gác, sẽ không có người Thượng Tam Thiên quỷ quỷ túy túy xuống dưới gây mưa gây gió nữa. Ít nhất trong thời gian ngắn, là không thể nào."

 

 

"Cho nên ngươi vừa mới an bài Đổng Vô Thương cùng Nhuế Bất Thông đi Thượng Tam Thiên trước một bước?" Sở Dương trầm trầm nói.

 

 

"Không sai."

 

Mạc Thiên Cơ chắp tay nhìn bầu trời, nhẹ nhàng nói: "Vận mệnh của ngươi, vẫn là một mảnh hỗn độn! Ta coi không ra. Nhưng vô luận thế nào, ta đã sớm tính toán , tóm lại là lo trước tránh khỏi hoạ!"

 

 

"Ngươi cũng biết, thói quen của ta chính là phòng ngừa chu đáo!"

 

 

Mạc Thiên Cơ nhàn nhạt cười cười: "Thượng Tam Thiên đối với chúng ta mà nói thì quá xa lạ, ta sẽ không chủ quan tiến vào!"

 

 

"Đổng Vô Thương hữu dũng hữu mưu, Nhuế Bất Thông giảo hoạt cơ biến. Có hai người bọn họ đi trước đánh tiền trạm, mò mẫm đáy biển! Bất kể là qua bao nhiêu năm nữa chúng ta mới có thể tới Thượng Tam Thiên. Nhưng giờ khắc này, chúng ta sẽ mai phục trước hai cây đinh!"

 

 

Mạc Thiên Cơ nói: "Như vậy chờ tới thời điểm chúng ta đi lên, mới không còn bôi đen hai mắt!"

 

 

 

Trận chiến này, thắng bại rõ ràng!

 

 

Không thể sáng tỏ hơn được nữa, một bên đã chết hết, sao có thể không phục? Đúng như lời Úy công tử nói: Ngay cả một tên để đi ra cũng không còn.

 

 

"Chúng ta thắng!" Mạc Thiên Cơ nhìn Chấp Pháp Giả tóc trắng đứng trên mặt đất.

 

 

"Không sai!" Nét mặt Chấp Pháp Giả có chút phức tạp.

 

 

Làm Chấp Pháp Giả, bình sinh tác chiến không biết bao nhiêu lần, hơn nữa đều là ở Thượng Tam Thiên. Có thể nói mỗi một tràng đều ác liệt hơn so với trận chiến lúc này, người tham gia chiến đấu tu vi cũng cao hơn nhiều lắm.

 

 

Nhưng, lần này tới làm trọng tài của cuộc chiến Trung Tam Thiên, hắn cũng tràn đầy một loại tư vị nói không ra lời.

 

 

"Chiến đấu kết thúc, chúng ta thắng."

 

 

Mạc Thiên Cơ mỉm cười nói: "Bất quá, Mạc mỗ muốn hỏi Chấp Pháp Giả một câu. Trong trận doanh đối phương, đột nhiên xuất hiện Quân Cấp, Hoàng cấp cùng Thánh Cấp cao thủ... Các vị có nghi vấn gì không? Đến tột cùng là vì nguyên nhân gì mà một số cao thủ vốn không nên xuất hiện ở Trung Tam Thiên, lại mạc danh kỳ diệu xuất hiện..."

 

 

Hắn ha hả cười cười: "Dĩ nhiên, người đã chết, nhiều lời vô ích. Nhưng nếu cứ như thế thì cường giả Cửu Trọng Thiên đều tùy ý tham dự Hạ Tam Thiên và Trung Tam Thiên, hai nơi này cuối cùng cũng sẽ hỏng mất!"

 

 

"Ta rất hoài nghi ý nghĩa tồn tại của Chấp Pháp Giả đến tột cùng là cái gì!"

 

 

Mạc Thiên Cơ ngạo nghễ đứng thẳng, thản nhiên nói: "Chấp Pháp Giả đại nhân... Ha hả a..."

 

 

Chấp Pháp Giả râu bạc trắng trên mặt đỏ bừng một trận.

 

 

Hung hăng nhìn Thạch Thành Ngọc một cái.

 

 

Nếu không phải Thạch gia các ngươi, chúng ta sao có thể bị người đoạt trắng nhưng cái gì cũng nói không nên lời? Chuyện này, sau khi trở về cùng gia tộc các ngươi tính sổ!

 

 

Thạch Thành Ngọc mặt đỏ lên, trong mắt lóe lửa giận, nói: "Nói hưu nói vượn! Mới vừa rồi những người đó, đúng là người Thạch gia chúng ta, nhưng đều là ân oán mới bất đắc dĩ xuất thủ, hơn nữa người đã đều chết hết. Ngươi nói xấu bôi đen một người chết như thế, có cái gì quang minh chánh đại?"

 

 

"Ta cũng không nói ta quang minh chánh đại!"

 

 

Mạc Thiên Cơ thản nhiên nói: "Bất quá. Bất kể là ân oán của người chết cũng tốt, ân oán quốc gia cũng được, Cửu Trọng Thiên pháp tắc chính là Cửu Trọng Thiên pháp tắc! Cửu Trọng Thiên pháp tắc cũng không nói người chết có thể can dự ân oán!"

 

 

"Bất quá Cửu Trọng Thiên pháp tắc cũng không nói, người chết không thể can dự ân oán!" Thạch Thành Ngọc cười lạnh một tiếng.

 

 

Mạc Thiên Cơ vẫn là thản nhiên nói: "Về Cửu Trọng Thiên pháp tắc, Thạch công tử ngươi nên cùng Chấp Pháp Giả đại nhân thảo luận, mà không phải cùng Mạc Thiên Cơ ta thảo luận. Thật xin lỗi. Ta đối với Cửu Trọng Thiên pháp tắc cũng chưa quen thuộc."

 

 

Thạch Thành Ngọc sửng sốt, mới phát hiện ánh mắt ba vị Chấp Pháp Giả nhìn mình, có cái gì rất không đúng! Nhất thời sắc mặt tái đi, thân thể run rẩy.

 

 

Trong lúc bất chợt hối hận không kịp, hắn đã lọt vào bẫy Mạc Thiên Cơ.

 

 

Mạc Thiên Cơ chính là muốn dẫn ra một câu nói kia của hắn: Cửu Trọng Thiên pháp tắc cũng không nói người chết không thể can dự ân oán!

 

 

Những lời này hắn chỉ cần nói ra. Thì đã xác định là bùn vàng dính đũng quần!

 

 

Cửu Trọng Thiên pháp tắc. Lúc nào đến phiên Thạch gia các ngươi giải thích? Chấp Pháp Giả tồn tại có ý nghĩa gì?

 

 

Ngươi thân là Thạch gia công tử, ở đây nói ra trước công chúng, chẳng phải là nói rõ ràng cho mọi người: Thạch gia lần này xác thực là lợi dụng kẽ hở của Chấp Pháp Giả?

 

 

Nếu Thạch Thành Ngọc không nói những lời này, như vậy thời điểm Chấp Pháp Giả trở về hỏi thăm, Thạch gia có thể chối bỏ: Chúng ta không biết a, cái gì?! Thậm chí còn tuyên bố lập tức điều tra...

 

 

Kết quả là tra tới tra lui xử lý mấy người không lớn không nhỏ, chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ.

 

 

Nhưng bắt đầu từ những lời này của Thạch Thành Ngọc. Thạch gia sẽ không thoát khỏi liên quan!

 

 

Thạch Thành Ngọc sao có thể không hoảng hốt?

 

 

Ba vị Chấp Pháp Giả cái gì cũng không nói, chẳng qua là thật sâu, thật sâu nhìn hắn một cái.

 

 

Liền quay đầu đi.

 

 

Thạch Thành Ngọc lo sợ không yên nhìn chung quanh, chỉ thấy nhóm người Lệ Bạt Thiên, Dạ Thí, Vũ Diệp, Mộng Sắc đều phóng ánh mắt có chút hả hê tới đây.

 

 

Nhất thời sắc mặt như tro tàn.

 

 

Bát đại gia tộc cùng Chấp Pháp Giả ánh mắt đều tập trung vào vài người.

 

 

Ánh mắt nóng bỏng!

 

 

Cố Độc Hành. Đổng Vô Thương, Mạc Thiên Cơ, ba người này, chính ba người trẻ tuổi là chói mắt nhất!

 

 

Một vị Kiếm Đế, một vị Đao Hoàng. Một vị Thần Bàn Quỷ Toán!

 

 

Về phần Úy Công Tử, bọn họ đều biết nhân vật như thế đã không thể nào chiêu dụ. Những người khác thì họ cũng không coi vào đâu.

 

 

Sở Dương biểu hiện cũng rất chói mắt, nhưng so với ba người này, cũng là ảm đạm thất sắc.

 

 

Đây chính là cục diện Mạc Thiên Cơ cố ý xây dựng bên trong trận chiến này.

 

 

Ba người xông ra, đem hào quang trên đầu Sở Dương đè xuống, làm cho người ta có thể chú ý tới hắn nhưng lại không đặc biệt chú ý. Như vậy, sẽ giảm bớt sự uy hiếp có thể sinh ra từ những người khác đối với Sở Dương.

 

 

Dù sao Trung Tam Thiên lớn như vậy, xuất hiện vài cái thiên tài, vẫn có thể để cho người ta tiếp thu.

 

 

Một ngày một đêm, mọi người không có nói cái gì, không có làm cái gì.

 

 

Hết thảy đều tập trung khôi phục thực lực.

 

 

Bao gồm cả Cửu Đại Gia Tộc và Chấp Pháp Giả cửa, vừa rồi chống đỡ uy áp Chí Tôn cũng không hề nhẹ nhàng. Nhất định phải vận công mới có thể từ từ khôi phục, hơn nữa trong một ngày một đêm, tuyệt đối sẽ không khôi phục hoàn toàn.

 

 

Hơn nữa, người ta vừa mới trải qua đại chiến, bây giờ tâm tình bị đè nén, cũng không thể nói chuyện trọng yếu gì...

 

 

...

 

 

Đêm đó, Mạc Thiên Cơ chân đạp Thất Tinh Huyễn, đỉnh đầu Nhật Nguyệt Đăng, cầm Âm Dương Kiếm trong tay, cơ hồ là liều mạng bắt đầu Thiên Cơ Vận Toán!

 

 

Đây là chuyện từ trước khi quyết chiến, đã từng bước từng bước tính toán.

 

 

Trước mắt, mặc dù chuyện thay đổi không nhỏ, nhưng trên căn bản, vẫn đang dựa theo suy tính của hắn, phát triển đâu vào đấy.

 

 

Vào một khắc ánh trăng Trung Thiên nhô lên cao chiếu rọi, Mạc Thiên Cơ mạnh mẽ phun ra một ngụm tiên huyết, ngã xuống đất.

 

 

Sở Dương vội vàng đưa tay đỡ lấy, cho hắn ăn một viên Cửu Trọng Đan, Mạc Thiên Cơ mới từ từ tỉnh lại, nét mặt cực kỳ suy yếu.

 

 

"Ngươi tiên đoán Thiên Cơ như vậy, cơ bản là dùng tánh mạng của mình đi đùa giỡn!" Sở Dương có chút tức giận nói: "Sao có thể tiếp tục như thế?”

 

 

Mạc Thiên Cơ cười hắc hắc: "Tiên đoán Thiên Cơ, vốn cần sinh cơ để bồi thường, không trả giá thì sao có thể nhận lại được?”

 

 

Trong mắt của hắn có chút vui sướng, nói: "Nhưng đó cũng là giá trị tồn tại lớn nhất của ta, cũng là niềm vui thú lớn nhất của ta! Mỗi khi ta có thể biết được chuyện tình người khác không biết, cái loại cảm giác thành tự này còn hơn tất cả!"

 

 

Sở Dương thở dài thật sâu, không biết nói gì cho phải.

 

 

"Đổng Vô Thương cùng Nhuế Bất Thông ở bên ngoài sao?" Mạc Thiên Cơ hỏi: "Mời hai người bọn họ vào đi. Ta muốn nói vài lời với bọn họ."

 

 

...

 

 

"Vô Thương, ngươi thích Mặc Lệ Nhi sao?" Chẳng ai ngờ rằng, sau khi Đổng Vô Thương đi vào, Mạc Thiên Cơ hỏi, dĩ nhiên là một câu như vậy.

 

 

Đổng Vô Thương có chút ngạc nhiên, cũng mị hoặc, gãi gãi đầu, nói: "Cái này... ta thật không biết, ta chỉ biết là, ta không ghét ở chung một chỗ cùng nàng."

 

 

Đổng Vô Thương thân hình hùng tráng, làm ra loại động tác vò đầu này, lộ ra vẻ đáng yêu phá lệ, Sở Dương một bên cũng nhịn không được cười.

 

 

Sở Dương nhãn châu chuyển động, nói: "Vô Thương, thời điểm ngươi nhìn thấy Mặc Lệ Nhi hộc máu té xỉu, trong lòng ngươi có đau hay không?"

 

 

"Đau!" Đổng Vô Thương lần này cũng là rất dứt khoát: "Đột nhiên đau xót. Sau đó chính là cảm giác một lòng nhéo lên... Bất quá cái này dường như không có quan hệ gì với thích hay không thích..."

 

 

Nghe những lời này, cơ trí thâm trầm như Mạc Thiên Cơ cũng lật lên xem thường.

 

 

"Được rồi, phụ thân Mặc Lệ Nhi đã trọng thương tàn tật. Gia tộc Hắc Ma xong đánh một trận căn bản đã tiêu vong. Mà giả sử Hắc Ma gia tộc ở bên phe chúng ta, thì cũng sẽ không cho phép sát thủ gia tộc như vậy thịnh vượng lần nữa!"

 

 

"Cho nên. Mặc Lệ Nhi bây giờ ở đó dường như đã có chút không thích hợp."

 

 

Mạc Thiên Cơ chậm rãi nói: "Nếu Mặc Lệ Nhi đi theo ngươi... Thứ nhất là tiêu trừ phiền muộn trong lòng, thứ hai là để hoàn thành nguyện vọng Hắc Ma, thứ ba... Ngươi còn có thể vì các huynh đệ làm một ít chuyện... Ngươi có nguyện ý hay không?"

 

 

Đổng Vô Thương chỉ nghe đến một câu cuối cùng: Ngươi còn có thể vì các huynh đệ làm một ít chuyện... Liền sảng khoái đáp ứng: "Vậy thì có cái gì không muốn?"

 

 

"Kia, rất tốt! Ngươi chuẩn bị một chút. Chuẩn bị cùng Mặc Lệ Nhi song túc song tê."

 

Mạc Thiên Cơ quỷ dị cười cười, nói: "Ngươi yên tâm, Hắc Ma có chúng ta chiếu cố! Có Mạc Thiên Cơ ta, Hắc Ma sẽ không xảy ra chuyện! Chỉ sợ nếu thật sự muốn chết, thì Mạc Thiên Cơ ta cũng chết trước hắn!"

 

 

Mạc Thiên Cơ có thể nói đến loại tình trạng này, sự nghiêm túc đã không thể nghi ngờ.

 

 

"Ta tin tưởng ngươi!" Đổng Vô Thương không chút nghĩ ngợi.

 

 

"Ân, kế tiếp ngươi... như thế như thế... Sau ngươi... như thế như thế... Sau đó ngươi... như thế..." Mạc Thiên Cơ giảm thanh âm thấp xuống.

 

 

"A? !" Đổng Vô Thương quát to một tiếng! Con ngươi cơ hồ lồi ra ngoài.

 

 

"Hét cái gì? Ta sẽ phái người giúp ngươi!" Mạc Thiên Cơ tức giận nhìn hắn.

 

 

...

 

 

"Bất Thông, ngươi có lên đi Thượng Tam Thiên đi dạo một chút?" Mạc Thiên Cơ mỉm cười, hòa ái dễ gần hỏi Nhuế Bất Thông.

 

 

"Ai không muốn đi là vương bát đản!" Nhuế Bất Thông dứt khoát.

 

 

"Vậy thì tốt quá, bây giờ có một cái cơ hội..."

 

 

...

 

 

Đêm khuya yên lặng, Sở Dương cùng Mạc Thiên Cơ chậm rãi bước ở Vong Mệnh Hồ.

 

 

"Trung Tam Thiên trải qua lần đại loạn này, Thượng Tam Thiên, chỉ sợ cũng phải đại loạn một lần."

 

 

Mạc Thiên Cơ nói: "Trải qua loạn cục lần này, sau này lối đi Thượng Tam Thiên cùng Trung Tam Thiên, sợ rằng sẽ bị Chấp Pháp Giả phong tỏa một phần! Mà một bộ phận khác, cũng đem trọng binh gác, sẽ không có người Thượng Tam Thiên quỷ quỷ túy túy xuống dưới gây mưa gây gió nữa. Ít nhất trong thời gian ngắn, là không thể nào."

 

 

"Cho nên ngươi vừa mới an bài Đổng Vô Thương cùng Nhuế Bất Thông đi Thượng Tam Thiên trước một bước?" Sở Dương trầm trầm nói.

 

 

"Không sai."

 

Mạc Thiên Cơ chắp tay nhìn bầu trời, nhẹ nhàng nói: "Vận mệnh của ngươi, vẫn là một mảnh hỗn độn! Ta coi không ra. Nhưng vô luận thế nào, ta đã sớm tính toán , tóm lại là lo trước tránh khỏi hoạ!"

 

 

"Ngươi cũng biết, thói quen của ta chính là phòng ngừa chu đáo!"

 

 

Mạc Thiên Cơ nhàn nhạt cười cười: "Thượng Tam Thiên đối với chúng ta mà nói thì quá xa lạ, ta sẽ không chủ quan tiến vào!"

 

 

"Đổng Vô Thương hữu dũng hữu mưu, Nhuế Bất Thông giảo hoạt cơ biến. Có hai người bọn họ đi trước đánh tiền trạm, mò mẫm đáy biển! Bất kể là qua bao nhiêu năm nữa chúng ta mới có thể tới Thượng Tam Thiên. Nhưng giờ khắc này, chúng ta sẽ mai phục trước hai cây đinh!"

 

 

Mạc Thiên Cơ nói: "Như vậy chờ tới thời điểm chúng ta đi lên, mới không còn bôi đen hai mắt!"

 

 

 
Bấm nút Bàn phím để chuyển trang. Bấm F11 để bật tắt chế độ xem toàn màn hình Trang trước Trang sau